Cây gạo

Sinh trưởng ở vùng quê Trung du Bắc Bộ. Hồi nhỏ, hay đi chăn trâu, thả bò ở những cánh đồng xa. Gọi là xa, nhưng chắc cũng chỉ cách nhà vài cây số. Để tìm đường về, thường ngước nhìn theo cây gạo đầu làng.

Vào mùa xuân, sau Tết, hoa gạo đỏ nở rộ, nhìn rõ từ xa. Qua những ánh nắng chiều.

Hè năm 1972, chiến tranh lan rộng, bom Mỹ làm gãy cây gạo, nhìn trống một góc làng. Lúc đó, cũng lớn rồi. Tự về nhà, không cần nhìn hướng cây gạo nữa.

Đi học. Đi làm. Đi xa.

Giờ đây, khi về làng, đều đi qua chỗ cây gạo cũ, nay đã nhiều thay đổi …

Ký ức xưa vẫn đưa đôi chân đi tìm đến cây gạo, dưới gốc có mấy con bò đang nhẩn nha gặm cỏ…

Ra Hà nội. Cũng ghé thăm cây gạo ở Phạm Ngũ Lão.

Lớn lên. Đi học Tây phương. Được hiểu là, để hướng tới tương lai – cần biết cách buông bỏ quá khứ.

Nhưng. Phải chăng, để về quá khứ – mỗi người phải tìm thấy “cây gạo” của cá nhân. Không rực rỡ. Không lung linh. Nhưng thể hiện ký ức của riêng mình?

Bình luận về bài viết này

Theo thời gian