Tầm nhìn, theo nghĩa thông thường – ý nói về những gì trông thấy bằng mắt.

Nghĩa bóng, là khả năng thấu hiểu bản chất vấn đề của sự việc. Trong hiện tại. Và hướng tới tương lai.
Hy vọng – Niềm tin – Hiểu biết
Tầm nhìn thường bắt đầu từ hy vọng. Khi chưa hiểu rõ, thì hy vọng là động lực hướng tới hành động. Hy vọng mãnh liệt tiến tới niềm tin mạnh mẽ. Hy vọng – Niềm tin dẫn đến Hiểu biết.

Chỉ dựa vào Hy vọng mà không đủ Niềm tin thì dễ chỉ là mơ mộng …
Hy vọng cùng Niềm tin mà không đủ Hiểu biết sẽ dễ bị dẫn đi theo con đường của người khác…
Nhưng, nếu chỉ dựa hoàn toàn vào Hiểu biết thì cũng quá tầm thường. Vì, dù thông minh hiểu rộng đến đâu nữa, thì kiến thức đang có cũng quá nhỏ bé khi so với thế giới bên ngoài. Cần thêm ước mơ, hy vọng. Tố chất đặc trưng của tuổi trẻ.
Có thể tập trung vào một thành tố nhất định, nhưng vòng xoáy: Hy vọng – Niềm tin – Hiểu biết giúp tầm nhìn phát triển sát thực hơn.
Quá khứ – Hiện tại – Tương lai
Ta hay nhìn vào hiện tại từ hướng nào? Từ quá khứ hay tương lai?

Cách thứ nhất, nhìn hiện tại với con mắt của quá khứ, những kinh nghiệm, trải nghiệm đúc kết của cá nhân và người khác. Coi hiện tại như sự nối tiếp của quá khứ đã qua.
Cách thứ hai, nhìn từ mong muốn, tương lai quay lại. Xác định đích đến rồi tìm con đường từ hiện tại đi tới.
Mỗi cách sẽ hướng tới tầm nhìn tương ứng.
Bên trong – Bên ngoài
Khi đối mặt với vấn đề, ta hay nhìn bằng con mắt từ bên trong đi ra hay từ con mắt của người ngoài hướng vào?
Lý giải sự việc bằng những lý do cá nhân bên trong hay nguyên do khách quan bên ngoài?
Khi chưa đạt như mong muốn, lý do vì chưa đủ cố gắng hay đã tham gia vào cuộc chơi với đối thủ qua mạnh trong lĩnh vực?
Dĩ nhiên sẽ cả hai, nhưng việc tập trung thiên về bên nào sẽ tạo nên tầm nhìn tương ứng.
Vấn đề – Các giải pháp – Thực hiện
Trong bất cứ công việc nào cần giải quyết, cũng tồn tại 03 phần khá riêng biệt.
1/ Đây là chuyện gì? 2/ Có những giải pháp nào? 3/ Thực hiện nó.

Việc phân tách rành mạch làm cho vấn đề rõ ràng, giúp biết tập trung vào phần nào trong từng giai đoạn.
Tầm nhìn hướng vào câu hỏi đầu tiên: Bản chất đây là câu chuyện gì? – trước khi đi tìm giải pháp hay thực hiện nó.
Điều đó thể hiện tầm nhìn vào bản chất của sự việc.
Nhắc lại bài toán: Làm sao đi từ Sài Gòn tới London bằng con đường tối ưu nhất, về chi phí và thời gian?
Có rất nhiều lựa chọn khác nhau. Nhưng, nhiều khi, câu hỏi: Tại sao phải đến London? – lại là quan trọng hơn cả.
Vài lời kết thúc
Phương Đông có cách nhìn từ trong ra, từ quá khứ đi tới.
Chiều ngược lại, Phương Tây, là cách chọn từ ngoài vào, từ tương lai đi lại.
Ở đây Đông – Tây là tính từ, chứ không phải danh từ. Có những người phía Đông tư duy phương Tây hơn cả người Tây. Và ngược lại, nhiều người Tây đang sử dụng thành thạo tư duy phương Đông.
…
Năm 2000 gặp Bill Gates. Được ông chia sẻ kinh nghiệm tâm đắc nhất: nguyên tắc 3%:
Mỗi khi Công ty Microsoft của ông gặp vấn đề, ông chỉ dành 3% thời gian cách cuộc họp để tìm hiểu nguyên do. Còn 97% thời gian còn lại tập trung vào tìm giải pháp. Vì, quá trình đi tìm giải pháp sẽ dần lộ ra những nguyên nhân cốt yếu.
…
Cuộc sống cần có mơ ước, hy vọng. Cần niềm tin. Cần hiểu biết. Nhưng đâu là giới hạn của từng lĩnh vực?
Trong những bài viết tiếp theo với chủ đề “Phân bổ nguồn lực” sẽ phần nào đề cập tới câu trả lời cho câu hỏi trên trong bản thảo cuốn sách:
Bình luận về bài viết này