Chuyện Tây Nguyên

Phần 1: Hoàng Anh Gia Lai và Cà phê Trung Nguyên

Phần 2: Đường Trường Sơn, Tây Nguyên

Phần 3: Rừng khộp và cây săng lẻ Tây Nguyên

Phần 4: Thác ở Tây Nguyên

Phần 5: Săn mây ở Tây Nguyên (đang chuẩn bị)

Phần 1: Hoàng Anh Gia Lai và Cà phê Trung Nguyên

Tây Nguyên bao gồm 5 tỉnh, tính từ Bắc xuống Nam là: Kon Tum, Gia Lai, Đắk Lắk, Đắk Nông và Lâm Đồng.

Tỉnh Kon Tum có thành phố lớn nhất cùng tên Kon Tum, các nơi còn lại thủ phủ lần lượt là: Pleiku, Buôn Mê Thuột, Gia Nghĩa và Đà Lạt.

Năm 2011. Đi tham quan các cơ sở của Tập Đoàn Hoàng Anh Gia Lai. Thủy điện, thể thao, cao su, mía đường, dầu cọ…

Bay đến Pleiku (Gia Lai). Theo chuyến xe oto caravan vài ngày. Trên cả đường đi được nghe giới thiệu về định hướng phát triển của tập đoàn HAGL trong dài hạn…

Thăm Học Viện Bóng Đá tại xã Ia Băng, huyện Đăk Đoa, tỉnh Gia Lai.

Ấn tượng nhất là đi qua giao điểm biên giới giữa 3 quốc gia Việt Nam – Lào – Campuchia. Nơi tiếng con gà gáy vào buổi sáng vang vọng cả 3 nước Đông Dương.

Cửa khẩu quốc tế Bờ Y, thuộc xã Pờ Y, huyện Ngọc Hồi, tỉnh Kon Tum. 10:01’ ngày 21.11.2011.
Thăm vườn mía tại Xaysetha, tỉnh Attapeu, Lào.

Từ biên giới đi thêm vài tiếng nữa thì tới trụ sở Hoàng Anh Gia Lai trên đất Lào.

HAGL Attapeu (Lào).

Hồi đó còn dùng điện thoại cùi bắp, chụp ít và không giữ được nhiều ảnh.

Chỉ nhớ lại.

Đi bên Lào gặp rất nhiều những thân cây gỗ lớn, trỏng chơ sát ngay ven đường. Cảm giác đã nằm đó khá lâu mà không thấy ai cần và lấy đi.

Anh bạn, là dân đầu tư người nước ngoài, chia sẻ: Tôi để ý thấy bên Việt Nam thì khai thác từ trên đỉnh núi xuống, bên Lào thì có sẵn dưới chân núi cũng không thấy ai cần…

Năm 2023. Tham quan bảo tàng thế giới Cà phê của Tập Đoàn Trung Nguyên (Đắk Lắk) tại thành phố Buôn Mê Thuột.

Nơi đây trưng bày hàng trăm các máy pha Cà phê khác nhau từ trên khắp thế thế giới.

Các chuyên gia của Trung Nguyên sau khi sưu tầm, nghiên cứu, đã khái quát, chắt lọc những nét tinh hoa Cà phê thế giới.

Tại đây chia sẻ ý tưởng về ba nền văn minh Cà phê:

Thứ nhất, văn minh Cà phê Ottoman, được xây dựng xuất phát từ truyền thống văn hóa của Ethiopia, cội nguồn khai sinh ra cà phê, với Thổ Nhĩ Kỳ và các quốc gia ở khu vực Trung Đông;

Thứ hai, văn minh cà phê Roman, được tạo nên từ dòng chảy truyền thống văn hóa Ý và các quốc gia châu Âu khác: Pháp, Đức, Áo,…

Và thứ ba, dòng chảy văn hóa Việt cùng với phong cách trà đạo Nhật Bản là những chất xúc tác tạo cảm hứng cho việc sáng tạo ra trường phái văn minh cà phê chậm rãi, tư duy sâu lắng – gọi là Cà phê thiền.

Trung Nguyên đang đưa Cà phê Việt Nam tiến ra thế giới với triết lý của riêng mình.

Tầm ảnh hưởng của Cà phê đã trở nên khá lớn ở Việt Nam.

Chỉ ví dụ nhỏ.

Trong số gần 60 thành viên đội bóng đá Rùa Đỏ mà tôi tham gia 25 năm nay, có tới 4 doanh nhân kinh doanh Cà phê. Một người kinh doanh trực tiếp hệ thống Cà phê xe đẩy đường phố. Người thứ 2 mở quán Cà phê ngay trung tâm. Người thứ 3 xây dựng chuỗi tới vài chục quán tại các tỉnh thành. Người thứ 4 kinh doanh máy pha Cà phê và thu gom hạt từ nhà sản xuất.

—-

Phần 2: Đường Trường Sơn, Tây Nguyên

12 năm qua. Từ 2011 tới 2023. Việt Nam đã có những thay đổi lớn. Sống tại TP Hồ Chí Minh, nên nhận rõ điều đó. Nhưng ở những nơi xa thì sao?

12 năm qua. Đã ghé thăm hết 63 tỉnh thành của đất nước. Riêng lần gần nhất, tháng 03 năm 2023, đi theo cung đường dài 2.319 km, qua các tỉnh Duyên hải Nam Trung Bộ và Tây Nguyên.

Từ Sài Gòn men theo ven biển tới đèo Hải Vân; rồi quay ngược lại theo đường Hồ Chí Minh bên dãy núi Trường Sơn.

Tổng hợp và chia sẻ các hình ảnh đã chụp về vùng đất Tây Nguyên.

Từ biển Hội An, đi hướng Tây hơn 30 km, đến ngã 3 Đại Hiệp, ranh giới giữa Đà Nẵng và Quảng Nam. Rẽ phải là bắt đầu vào đường Hồ Chí Minh (tên cũ – D.14B). 

Đi 50 km nữa là tới ngã ba Bến Giằng, huyện Nam Giang. Bên phải, theo đường 14D là tới đất Lào.

Cầu Giằng, điểm mốc số 0 của đường 14D.

Chúng tôi rẽ trái. Đoạn đường Hồ Chí Minh này chạy dọc theo sông Đắk Mi. Đi qua vô số cây cầu lớn, nhỏ.

Cầu Sa Min. Km 1.338 – xã Cà Dy, huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam.
Cầu Xơi. Km 1.340 – xã Cà Dy, huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam.
Hết huyện Nam Giang.
Tới Phước Sơn – huyện cuối của tỉnh Quảng Nam, giáp ranh với tỉnh Kon Tum.
Cầu không tên. Km 1.354 – xã Phước Xuân, huyện Phước Sơn, tỉnh Quảng Nam
Cầu Đắk Gà. Km 1.397 – xã Phước Mỹ, huyện Phước Sơn, tỉnh Quảng Nam.

Ăn trưa ở đây với món đặc sản phở khô Gia Lai. Trong quán có 4 CSGT đang bận bịu sử lý 1 tài xế phạm luật. Tới hỏi thăm về đường đi, họ hơi e dè chút, rồi cũng nhiệt tình trả lời: Phía trước là Đèo Lò Xo, đường bên Quảng Nam thì khá tốt, phía bên Kon Tum bọn tôi chưa sang bao giờ, nhưng đang sửa chữa, nghe nói khó đi.

Dừng lại tại xã Phước Đức mua măng cụt, hái trực tiếp từ trên cây xuống.

Thấy tôi đứng chụp hình, mấy thanh niên địa phương sán đến gần dò hỏi xem có phải là thanh tra từ Trung Ương xuống kiểm tra chất lượng đường xá hay không…

Vào địa phận huyện Đắk Glei, tỉnh Kon Tum.

Đặc sản vùng này là đèo Lò Xo, ranh giới giữa hai tỉnh Quảng Nam và Kon Tum. Đèo dốc khá dài, đi một đoạn lại thấy biển báo số km còn lại.

Biển báo dốc dài 37 km.
Biển báo dốc dài 16,7 km.
Biển báo dốc dài 9,9 km.

Đây là cung đường nguy hiểm nhất trên tuyến đường Hồ Chí Minh. Trong vòng 14 năm qua, trên đèo Lò Xo đã xảy ra 192 vụ tai nạn giao thông, làm chết 65 người, 333 người bị thương.

Mặt đường hư hỏng, chắp vá và đang được sửa chữa khắp nơi.
Đài tưởng niệm người bị nạn. Những chiếc lốp xe cũ được chèn tại chỗ vòng cua ở nhiều nơi, nhằm giảm tải bớt nguy hại lỡ có sự cố.
Trên đỉnh đèo Lò Xo ngổn ngang công trường xây dựng…
Xuống nghỉ. Đi dạo. Gặp bác chăn trâu là chủ khu đất này đang muốn bán. Hỏi thăm giá cả, giấy tờ, thủ tục pháp lý để so sánh với các nơi khác…
Vắng xe. Đàn trâu đi cùng đường lộ. Xã Đắk Man, huyện Đắk Glei, tỉnh Kon Tum.

Thực tế thấy, đèo Lò Xo cỡ gần 40 km, đường dài và vắng, lái xe dễ mệt mỏi và chủ quan. Dốc lượn quanh co liên tục, phải thường xuyên rà phanh nên đến lúc cần xử lý, hệ thống phanh nếu không được bảo trì tốt dễ bị mất tác dụng.

Khu đèo Lò Xo là nơi bắt nguồn dòng sông Pô Kô, tỉnh Kon Tum. Nhớ tới bài hát Người lái đò trên sông Pô Kô”.

Hỡi Pô Kô ơi! 

Dòng sông mênh mông 

Đôi bờ cây xanh biếc, nước chảy xiết sâu thẳm

Qua tháng ngày, hỏi sông ơi có biết

Anh lái đò tên gọi A Sanh…

Lời bài hát và giai điệu được nghe nhiều hồi nhỏ, khi sống ở miền quê Trung du Bắc Bộ thời kỳ 1968 – 1975. Vẫn nhớ rõ và thuộc lòng đến bây giờ.

Tìm hiểu, bài hát này của nhạc sĩ Cẩm Phong (1929-2005), tên thật là Đỗ Lạc; phổ thơ Mai Trang (1946 – 2017), tên thật là Nguyễn Thị Oanh). Còn người lái đò A Sanh (1937-2000), tên khai sinh là Puih Hong, giấy tờ chính thức là Puih San.

Nghe giai điệu, nhớ lại những tưởng tượng lúc nhỏ về sông núi Tây Nguyên. Như được quay lại quá khứ… 

Đi đường theo sông Pô Kô, nhìn những cây cầu vút qua cửa kính ô tô. Nơi nào A Sanh đã từng chèo đò? 

Cầu Đắk Niên. Km 1420 – Đèo Lò Xo, xã Đắk Man, huyện Đắk Glei, tỉnh Kon Tum.
Cầu không tên. Km 1429 – xã Đắk Pek, huyện Đắk Glei, tỉnh Kon Tum.
Cầu Chư Hreng – tỉnh Kon Tum.
Cầu Kon Bưu – xã Tân Lập, huyện Kôn Rẫy, tỉnh Kon Tum
Cầu Ea D’Rơng – huyện Cư M’gar, tỉnh Đắk Lắk.

Theo đường Hồ Chí Minh, qua nhiều huyện, nghe tên là có thể đoán thuộc Tây Nguyên. 

Tỉnh Kon Tum: Đắk Glei, Đắk Tô, Kon Plông, Kon Rẫy.

Tỉnh Gia Lai:  Chư Păh, Chư Pưh, Chư Sê, Chư Prông.

Tỉnh Đắk Lắk: Cư M’gar, Ea H’Leo, Krông Ana, Krông Pắc.

Tỉnh Đắk Nông: Cư Jut, Đắk Mil, Đắk Glong, Đắk Song, Đắk R’Lấp, Krông Nô.

Mỗi nơi đều cố dừng lại chụp bức ảnh kỷ niệm…

Huyện Ea H’Leo, tỉnh Đắk Lắk.

Năm 2011, đọc trên mạng thấy chuyện một thanh niên người Nhật du lịch tới Tây Nguyên thời gian dài. Phóng viên hỏi vì sao? Anh trả lời: đây là lần đầu tiên anh đi ra nước ngoài. Anh coi bản đồ thế giới, thấy địa danh Ea H’Leo, tỉnh Đắk Lắk nghe rất lạ tai. Vậy là tìm cách tới tham quan. Rồi lấy vợ người địa phương và ở lại luôn. Cám ơn người bạn Nhật không quen biết đó…Nghe quá lãng mạn và để lại nhiều cảm hứng… Để 12 năm sau tìm đến được nơi đây.

Huyện Chư Păh, tỉnh Gia Lai. Trên Facebook có follow một người huyện này, bạn hay post nhiều ảnh đẹp về quê hương.
Huyện Chư Pưh, tỉnh Gia Lai.
Trường học xã Đắk Tờ Re, huyện Kon Rẫy, tỉnh Kon Tum.

Và cuối cùng, Tà Đùng – điểm đến ”1-0-2” của Tây Nguyên, thuộc xã Đắk Som, huyện Đăk Glong, tỉnh Đắk Nông.

Vốn là một thung lũng ven chân núi Tà Đùng, do quá trình xây dựng các dự án thủy điện, chặn dòng chảy mà nơi đây trở thành một hồ chứa nước với 47 hòn đảo lớn nhỏ. Được coi là “Hạ Long trên cạn của Tây Nguyên”.

Bay flycam ra xa đếm số đảo.
Thuê tàu chạy ra tận giữa hồ, lên Hạ Long Đảo nơi có nhà nghỉ nhỏ. Chủ nhân là dân cư cũ đã sinh sống ở đây từ lâu, nay được phép ở lại kinh doanh.
Nghỉ qua đêm tại Tà Đùng May Farm. Mới xây, vẫn chưa hoàn thiện.

Về Sài Gòn qua đèo Tà Pứa thuộc tỉnh Bình Thuận. Đường xấu. Đau hết cả lưng. Đến giờ vẫn không hết.

Ảnh một ngày nắng dưới chân đèo Tà Pứa. Coi như kết thúc đường Trường Sơn của Tây Nguyên.

—-

Phần 3: Rừng khộp và cây săng lẻ ở Tây Nguyên

Rừng khộp là kiểu rừng thưa, cây lá rộng, đặc trưng của một số nước Đông Nam Á lục địa trong điều kiện có một mùa mưa úng nước và một mùa khô khắc nghiệt.

Rừng khộp, nhìn bên sông.

Tại Việt Nam, Tây nguyên là nơi duy nhất có kiểu rừng này.

Rừng khộp nhìn từ xa, trước khi vào bên trong.

Con đường đất đỏ dẫn vào rừng

Khác hẳn không khí âm u thường có ở những khu rừng già, cây nơi đây không cao lớn, đồ sộ mà thanh mảnh, mọc lưa thưa, thoáng đãng.

Lắng nghe những âm thanh xào xạc của lá rụng hay tiếng rì rào của gió.
Đi bộ chầm chậm ngắm rừng, nghe tiếng thác nước chảy, là trải nghiệm thú vị.

Hồi nhỏ có đọc về Tây Nguyên. Còn nhớ câu chuyện đoàn người đi trong rừng, thỉnh thoảng lại có tiếng chim hót cao vút từ phía cây săng lẻ. Ở đây cũng nghe tiếng chim hót lanh lảnh rồi im bặt, dường như rơi tõm xuống hồ nước.

Tìm hiểu được biết. Cây săng lẻ chính là một loại bằng lăng trồng khá nhiều ở thành phố. Hoa có màu tím.

Không cần mùa thu, Tây nguyên vẫn có một mùa lá đỏ, lá vàng, hoa tím, mùa của những đổi thay sắc màu. Không phải là châu Âu, Tây nguyên chỉ là mình, thế thôi.

Phần 4: Thác ở Tây Nguyên

Thác D’ray Nur và D’ray Sáp

Ảnh thác D’ray Nur và D’ray Sáp chụp từ Flycam HaiMIC

Sông Serepôk của Tây Nguyên đến đây thì chia tách làm 2: nhánh sông cái – Krông Ana và nhánh sông đực – Krông Nô. Do vậy, thác D’ray Nur – D’ray Sáp còn gọi là thác Vợ – thác Chồng.

Nằm ngay sát nhau bên nhau, cùng ngã ba sông. nhưng hai thác lại thuộc hai tỉnh khác nhau.

D’ray Nur thuộc huyện Krông Ana – tỉnh Đắk Lắk. D’ray Sáp thuộc huyện Krông Nô – tỉnh Đắk Nông.

Đường bay trên trời bằng Flycam, 2 thác cách nhau chỉ vài trăm mét. Còn nếu đi bằng đường bộ, thì phải vòng qua quốc lộ, khoảng 24 km, mất cả tiếng.

D’ray Nur nhìn từ trên cao.
Ngay sát chân thác D’ray Nur.
Flycam quay D’ray Nur vào buổi chiều, trước hoàng hôn.

Thác D’ray Sáp thuộc huyện Krông Nô, tỉnh Đắk Nông.

Theo tiếng Ê Đê, Dray Sap có nghĩa là “thác khói” (dray: thác, sap: khói), có lẽ dòng nước từ trên cao đổ xuống tạo thành nên bụi nước bay là như màu sương khói.

D’ray Sáp trên cao
Nghỉ qua đêm tại nhà sàn sát bên thác

Hôm sau lại được coi thác lần nữa vào bình minh buổi sáng.

D’ray Nur và D’ray Sáp nằm trong cụm 4 thác: thêm thác Băng Rup (Trinh Nữ) cách 6 km về hướng Bắc và thác Gia Long, cách 5 km về hướng Nam. Tính bằng đường chim bay (Flycam), còn đường xe thì xa hơn nhiều. Chưa có dịp tới.

Thác Pongour

Pongour là tên do người Pháp phiên âm từ tiếng bản địa K’ho, có nghĩa là “đất sét trắng”. Thác nằm trên sông Đa Nhim, xã Phú Hội, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng.

Từ Đà Lạt tới thác Pongour khoảng 50 km đi theo hướng Nam. Qua vùng đồi núi vắng vẻ.
Thác đổ từ độ cao gần 40 mét, trải rộng hơn 100 mét.
Thác qua hệ thống đá bậc thang 7 tầng (nên còn gọi là thác 7 tầng).
Flycam ghi lại dòng nước chảy. Lần sau bay quá sâu vào trong hẻm núi và bị mất quyền điều khiển, mặc dù vẫn thấy tín hiệu hình ảnh chuyền về rõ: đang nằm trên ngọn cây đâu đó. Vậy là mất Flycam.

Thác Đam Bri

Đam Bri theo nghĩa tiếng K’ho có nghĩa là “đợi chờ”. Thác nằm ở độ cao 1.500 so với mực nước biển, cách trung tâm thành phố Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng khoảng 18 km.

Độ cao thác nước gần 60 m.
Cột thang máy gây tranh cãi. Với nhiều người thì nó làm xấu đi cảnh quan thiên nhiên. Với một số khác, vì lý do sức khỏe, nếu không có thang máy thì vĩnh viễn không được thấy cảnh thác nhìn từ dưới.
Bụi nước thác Đambri và ánh sáng mặt trời tạo nên cầu vồng bảy sắc màu…

Thác Liêng Rơwoa

Còn gọi là thác Voi, nằm trên sông Cam Ly, cách Đà Lạt 30 km về hướng Nam.

Thác nằm ngay trung tâm thị trấn Nam Ban, huyện Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng
Chụp từ Flycam
Thác Voi
Quay bằng Flycam dự phòng

Tây Nguyên, ngoài D’ray Nur, D’ray Sáp, Băng Rup (Trinh Nữ), Gia Long, Pongour, ĐamBri, Liêng Rơwoa (thác Voi), còn những khu thác khác sau:

Tỉnh Kon Tum:

Thác Kôi Tó – huyện Kon Rẫy

Thác Dắk Snghé – huyện Kon Rẫy

Thác Khỉ – huyện Sa Thầy

Thác Siu Puông – huyện Tu Mơ Rông

Thác 4 Tầng – huyện Tu Mơ Rông

Thác Dắk Ke – huyện Kon Plông

Thác Pa Sỹ – huyện Kon Plông

Tỉnh Gia Lai:

Thác Xung Khoeng – huyện Chư Prông

Thác La Sao (9 tầng) – huyện Ia Grai

Thác Phú Cường – huyện Chư Sê

Thác Hang Én- huyện K’Bang

Thác Hang Dơi – huyện K’Bang

Tỉnh Đắk Lắk:

Thác Krông Kmar – huyện Krông Bông

Thác Thủy Tiên – huyện Krông Năng

Thác Drai Ega – TT Buôn Hồ

Thác Dray K’nao – huyện M’Đrăk

Tỉnh Đắk Nông:

Thác Đắk P’lao – huyện Đắk Glong

Thác Liêng Rơm – huyện Đắk Glong

Thác Liêng Nung – tt Gia Nghĩa

Thác Lưu Ly – huyện Đắk Song

Thác Len Gun (7 Tầng) – huyện Krông Nô

Thác Đắk Sin (5 Tầng) – huyện Đắk R’Lấp

Thác Diệu Thanh – huyện Đắk R’Lấp

Thác Đắk G’Lung – huyện Tuy Đức

Thác Đăk Búk So – huyện Tuy Đức

Tỉnh Lâm Đồng:

Thác Preen – tp Đà Lạt

Thác Datanla – tp Đà Lạt

Thác Cam Ly – tp Đà Lạt

Thác Suối Mơ Đại Lào – tp Bảo Lộc

Thác Tam Hợp – huyện Bảo Lâm

Thác Tà Ngào – huyện Bảo Lâm

Thác Triệu Hải – huyện Đạ Tẻh

Thác Xuân Đài – huyện Đạ Tẻh

Thác BoBla – huyện Di Linh

Thác Liliang – huyện Di Linh

Thác Tình Tang – huyện Đam Brông

Thác Phi Liêng – huyện Đam Brông

Thác Bảy Tầng

Thác Liêng Srông

Thác Nếp

Có lẽ, không còn điều kiện đi thăm hết danh sách trên. Sẽ chọn dần…

Phần 5: Săn mây ở Tây Nguyên (đang chuẩn bị)

Quay lại: Chuyện Tây Nguyên

Phần 1: Hoàng Anh Gia Lai và Cà phê Trung Nguyên

Phần 2: Đường Trường Sơn, Tây Nguyên

Phần 3: Rừng khộp và cây săng lẻ Tây Nguyên

Phần 4: Thác ở Tây Nguyên

1 bình luận cho “Chuyện Tây Nguyên”

  1. Thêm phần thả diều ở Tây Nguyên nữa

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này

Theo thời gian