Hơn 40 năm trước. Ngày đầu năm 1985, tại Moscow. Tới thăm người bạn đang là sinh viên. Căn phòng nhỏ trên tầng 11 của Ký Túc Xá. Giá sách được sắp xếp ngay ngắn. Trên đó có dán mảnh giấy nhỏ với nét chữ nắn nót:
Hôm nay ta đã làm gì cho nhân loại?
Nhận thấy ánh mắt có chút ngỡ ngàng của tôi, anh nói:
– Tớ vừa học biết bơi xong. Nhân loại bớt đi nguy cơ một người bị chết đuối.
…
Vậy là, bản thân mình chính là một phần của nhân loại. Từ đây, cần có trách nhiệm với bản thân. Học hỏi để nắm bắt những kỹ năng thiết yếu. Biết cách tự giải quyết vấn đề cá nhân trong cuộc sống. Bớt đi việc xã hội phải lo lắng cho mình.
Đó chính là giúp ích cho nhân loại. Với nhiều người – khi biết tự sắp xếp được công việc cá nhân – là đóng góp lớn nhất.
Trên máy bay, khi xảy ra sự cố, việc đầu tiên – chụp mặt nạ dưỡng khí cho cá nhân, rồi mới tới người khác.
Suy rộng ra. Khi vấn đề cá nhân được ổn thỏa – sẽ đủ nguồn lực hỗ trợ những người thân, gia đình, bạn bè, xã hội.
Khi quá tập trung lo lắng việc của nhân loại – tâm trí dành cho bản thân thường không đủ.
…
Người tài năng có những bước nhảy 1 lần được 5m – đem đến ngưỡng mộ và cảm hứng cho công chúng.

Người bình thường, với bước chân 70cm, sau 7 lần cũng sẽ đạt 4,9m.
Ranh giới giữa “sự bạo dạn truyền cảm hứng” và “liều lĩnh một cách ngu ngốc” có thể chỉ 1 milimét. Và thường trở nên hữu hình sau khi mọi việc đã qua.
…
Đưa bài viết cho người bạn xem. Đọc xong, anh nói:
– Tôi thấy bước chân của cậu còn có 50cm thôi…

Bình luận về bài viết này