“Cái răng cái tóc là góc con người”.
Nghỉ việc từ lâu, nay mới có dịp gặp lại người lãnh đạo của mình hồi còn đi làm. Lớn tuổi hơn, nên ông cũng đã về hưu.
Dịp Tết vui vẻ, cảm giác gần gũi, ông chia sẻ:
– Hồi đó, tôi định cất nhắc cậu lên quản lý cao hơn, nhưng lãnh đạo ở trên không đồng tình. – Sao vậy anh? Tôi hỏi.
– Cậu nhanh nhẹn. Làm việc nghiêm túc. Tập thể khá tín nhiệm. – Sao nữa? Tôi bắt đầu sốt ruột.
– Nhưng hàm răng của cậu không đạt yêu cầu. – Nhìn tôi, ông chậm rãi giải thích. – Cậu có năng lực, trình bày vấn đề khúc chiết, rõ ràng. Với ai quen thì dễ dàng đón nhận thông tin. Nhưng nhiều người khác, khi thấy cậu phát biểu, thay vì hiểu chuyện gì, thì họ lại tập trung nhìn hàm răng của cậu…
…
Nhận ra ngay. Có thể, hàm răng của mình không tương xứng với trí tuệ. Cảm thấy nhẹ nhõm một chút.
Suy ngẫm kỹ hơn. Nhận thấy. Ngoài răng, tóc, còn mặt, mũi, tay, chân,… nữa. Có lẽ. Sự chỉn chu bề ngoài, cũng chiếm phần khá quan trọng, khi để lại những cảm xúc với xung quanh. Góp phần tạo nên cảm tình, hay cả niềm tin cho người khác.
Ngẫm nghĩ kỹ hơn nữa. Chợt thấy. Phải chăng, năng lực của mình chưa đủ lớn? Hình dáng cơ thể, dáng vóc cá nhân, thói quen sinh hoạt, tác phong làm việc … thể hiện ra phần nào năng lực riêng? Chỉ người ngoài, thường là từng trải hơn, mới nhận ra chuyện đó. Việc nhắc về hàm răng chỉ là cách chia sẻ. Tưởng không lịch sự, nhưng lại là tế nhị?
PS. Viết đến đây. Nhớ tới người thân đã mất từ lâu. Có lần, nhìn mặt mình một lúc, ông kể. Hồi còn trong quân đội, đơn vị ông có người sở hữu hàm răng khá đặc biệt. Sau mỗi bữa ăn đều mất hàng tiếng để sử dụng hộp tăm. Và luôn có đàn gà vây quanh…
Giờ mới hiểu ý ông muốn nói điều gì.
Vậy là. Đã tốt gỗ, nên tốt cả nước sơn.
…….
Bài tiếp theo: Từ tư duy định hướng tới năng lực cá nhân – 24.01.2023
…
Bài viết cùng chủ đề: Chuyện ngày xuân 2023
Bài 1: Âm nhạc. Thiếu hiểu biết về âm nhạc có là khiếm khuyết?
Bài 2: Hàm răng. Đã tốt gỗ, nên tốt cả nước sơn.
Bài 3: Tiếng Anh. Đi học tiếng Anh ở tuổi U60.

Bình luận về bài viết này