Ký sự chấn thương: Đứt gân gót chân

Phần 1: Chấn thương

Chiều 01.08.2022, lúc đã chập tối. Đang dẫn bóng tới khung thành đội bạn thì bỗng thấy: phực. Ngã lăn ra sân cỏ. Dạng như ai đá mạnh vào bắp chân. Ngẩng lên. Xung quanh không có ai gần để va chạm được. Có thể vấp mô đất và bị hòn đá bắn lên đập vào gót.

Bò dậy và lò cò ra chỗ ghế thay đồ. Sục chân vào thùng nước đá, được nửa phút thì lạnh quá, rút ra. Làm như vậy vài lần. Không đau lắm, giống như bị chuột rút (vọp bẻ). Thấy mất trụ chân phải, chỉ hơi đứng dựa là bị hụt.

Đã 7h tối. Từ đây về nhà phải qua trung tâm đường rất đông. Vậy lái xe vào quán nhậu giao lưu cùng anh em. Trong đội bóng có một doanh nhân nổi tiếng, buổi nhậu nào cũng có nhiều bạn trẻ đến xin học hỏi kinh nghiệm. Lần này là một thương gia đến từ Hà nội, làm ăn trong mảng dầu khí, đã từng sống ở Nga. Một người kia từ Cà mau, hoạt động trong mảng kinh doanh vận tải quốc tế. Vì lái xe, tôi uống nước lọc, còn cả bọn bia, rượu vang, rượu ngâm và trò chuyện đến gần 11h khuya mới giải tán.

Phần 2: Đi khám

Sáng hôm sau thấy không bớt. Nghĩ là do không khởi động nên bị đứt cơ trong bắp chân như nhiều người đã bị. Rảnh rỗi, chiều đi khám. Bác sỹ nắn gót rồi cho chỉ định chụp MRI. Xếp hàng đông quá, phải 2 ngày sau mới đến lượt, vậy đi về. Vừa đến nhà thì bệnh viện gọi nói là nghi đứt gân gót, nên chụp sớm ở chỗ xa hơn. Đến tối mới xong hết. Xem kết luận: Đứt gân gót chân. Không tin lắm.

Sáng ngày sau. Bác sỹ chuyên khoa tái xác nhận: đứt hoàn toàn gân gót chân phải. Gọi là gót chân Asin (Achilles). Nơi này máu lưu thông kém, rất yếu, mất thế là bị chứ không phải là đá banh. Phải mổ nối gân. Tuổi 60 rồi thì cần 4-6 tháng mới hồi phục. Nếu không thì phải mổ lần nữa lấy gân ngón chân cái (giống nó) để cấy lại.

Gọi điện cho bác sỹ đã mổ vai hơn 3 năm trước. Ông nói ngay: sáng mai 7h đến nhập viện. Hôm sau nữa mổ.

Phần 3: Phẫu thuật

Bệnh viện rất đông. Từ 7h sáng đến 4h chiều mới xong hết các xét nghiệm và nhận phòng. Được yêu cầu không ăn uống gì sau 10h tối. Họ sẽ chuyền nước đạm. Đã mổ ở đây 1 lần rồi nên khá quen thuộc. Không thấy hồi hộp gì.

Sáng ngày sau chuẩn bị sẵn sàng từ 6h. Bác sỹ nói do nhiều ca mổ bị dồn lại, thêm các vụ cấp cứu nữa, nên việc mổ của tôi có thể chuyển sang chiều, hoặc ngày hôm sau…

Đang lim dim thì 10h30 gọi đi mổ. Vội vàng suýt té. Dẫn ra thang máy khá đông, phải len chân mới vào được. Phòng chờ mổ còn đông hơn nữa. Tất cả các loại đều đến chờ ở đây: tim mạch, cột sống, amidan, vai, tai, mũi, họng, hậu môn, tay, chân… Hàng ngày khoảng gần 100 ca. Chờ 3 tiếng được nghe đủ các chuyện trên đời. Sẽ dần kể sau…

1h30 đẩy vào phòng phẫu thuật. Họ lấy bao vải trắng chụp lên chân bên trái, yên tâm không mổ nhầm chân. Mình đang tỉnh táo nên được tự chọn: gây tê hay gây mê. Gây tê thì chọc kim vào cột sống, từ đó xuống dưới không cảm giác gì. Vẫn có thể trò chuyện cùng bác sỹ… Hỏi chuyện, tư vấn. Cô điều dưỡng gợi ý: gây mê đi. Chú nói nhiều, lại hay chỉ đạo, lỡ lúc mổ bác sỹ nghe theo lời khuyên của chú thì toi!

3h mổ xong ra phòng hồi sức. Nói lời cám ơn các bác sỹ và điều dưỡng. Họ quá vất vả. Lúc sau tỉnh hẳn thì ra ngoài. Chỗ hậu phẫu gần lối đi sát với phòng chờ mổ. Phải 6h nữa mới cho lên phòng. Câu chuyện rôm rả lại tiếp diễn…

⁃ Một cháu bé nội soi dạ dày. Đau khóc và đòi về ngay.

⁃ Một ông cắt túi mật. Hỏi cái mật đâu rồi. Điều dưỡng trực phòng nói lát nữa ông lên hỏi bác sỹ mổ. Ở đây không có giữ.

⁃ Một ông cắt trĩ, nói của tôi thì không cần giữ lại.

⁃ Một ông đã chờ mổ 2 ngày, chỉ chuyền nước. Muốn lên sớm húp tô cháo.

⁃ Một bà cụ huyết áp trên 200 nhưng vẫn muốn lên ngay phòng nghỉ.

⁃ Một ông cụ hỏi thế đồ đạc quần áo tôi đâu. Nói là đã giao người nhà có biên nhận. Nhưng lát lại hỏi tiếp.

⁃ Một cụ bà huyết áp, tiểu đường, Parkinson. Liên tục hỏi cái hộp dầu xoa mũi của tôi đâu rồi.

⁃ Một ông chạy thận. Tiếng nước lách tách nghe giống bể cá Koi.

⁃ Một ông cắt Amiđan khò khè chưa thở được.

⁃ Ông cạnh tôi mổ hẹp mũi. Vui quá vì từ nay được thở bằng mũi thay vì bằng miệng như trước…

Còn tôi thì tỉnh như sáo. Vẫn nhớ mọi chuyện như in. Không quên gì. Nghĩ cũng tủi thân. Già rồi, thông minh quá mà có làm được gì nữa đâu? Hay là ngu bớt đi cho con cháu được nhờ …

Gần 9h tối lên phòng được ăn tô cháo sau hơn 24h nhịn…

Hôm sau gặp bác sỹ mổ. Ông nói: cậu làm gì mà gân nó đứt nát bét vậy? Tôi phải nối và lấy thêm chỉ nhân tạo gắn vào. Cần 3 tuần tập nhẹ. Sau đó tăng dần. Chắc phải 4-5 tháng sau mới rõ kết quả.

Chợt nhớ tới lời khuyên mình vừa ban cho cặp vợ chồng trẻ hôm trước: Hành xử với những gì ngoài ý mong đợi của mình rất quan trọng. Giờ thấy câu trả lời: Biết chọn cái gì tốt nhất có thể…

Nghe YouTube có câu nói của Friedrich Nietzsche, một triết gia người Phổ. Đại ý: những gì không giết được chúng ta sẽ làm chúng ta mạnh mẽ hơn.

HaiMIC 08.08.2022

Phần 4: Hậu phẫu

Mất 2 tháng phải bó cứng chân bằng nẹp sắt đen, chỉ bỏ ra lúc tắm.

Hàng tuần đều đặn đi tập vật lý trị liệu: chiếu sóng siêu âm làm mềm chỗ mổ, đồng thời xoa bóp nhẹ cho lưu thông máu.

Đến tháng thứ 3 thì bỏ nẹp, chỉ dùng nạng. Tập giữ trụ, tập đứng, tập lết. Túc tắc bò ra hồ bơi.

Phải sau 2-3 tháng mới nhúc nhắc đi được.

Hết nửa năm. Có thể đi lại được, nhưng nhìn vẫn rõ chân có bị tật.

Sau 9 tháng thì đi lại bình thường. Chạy nhẹ nhàng. Nhưng lực yếu và chân dễ mỏi hơn trước.

Sau 12 tháng thì coi như xong chuyện. Vấn đề là sẽ chơi lại thể thao ra sao đây…

Bình luận về bài viết này

Theo thời gian