Niu Di Lân là đảo quốc phía Nam bán cầu. Cách nước Úc khoảng 2.000 km. Diện tích 268.000 km2, cỡ 80% Việt Nam. Dân số chưa tới 1/2 so với TP HCM, chỉ 5.1 triệu người, chủ yếu (72%) gốc từ châu Âu. Trong đó có tới 1.7 triệu sinh sống tại thủ đô Auckland nằm ở phía Bắc đảo.
Đất rộng. Người thưa. Buồn tẻ. Nhưng nhiều du khách. Năm 2019 có tất cả gần 4 triệu người nước ngoài ghé thăm.
Niu Di Lân có nghĩa là vùng đất xanh mới. Tiếng Việt còn gọi Tân Tây Lan. Từ trên cao nhìn xuống là màu xanh lá mạ, xanh lá chuối non.Làng Hobbiton Village–Matamata.Bên kia hồ là những ngôi nhà ngầm trong sườn đồi. Nhà của các chú lùn trong phim “Chúa tể của những chiếc nhẫn”.
Phía Bắc đảo rất nhiều miệng núi lửa. Ngắm cảnh tượng hơi nước phun trào từ trong lòng đất tại Waiotapu.Nghỉ đêm tại Rotorua. Khói bốc lên nghi ngút suốt ngày đêm. Thành phố khắp mọi nơi sặc mùi lưu huỳnh. Nhức đầu, không thể ngủ được.
Chỉ 1 tuần trước (14.11.2016) – Niu Di Lân đã trải qua trận động đất 7.8 độ Richter, lớn thứ 2 kể từ khi người châu Âu di cư tới đây.
Tới thủ đô Wellington vào buổi tối. Khắp nơi có bảng thông báo xin lỗi về sự ngổn ngang của đường phố do dư chấn động đất vẫn chưa được dọn dẹp hết. Ban đêm trên lầu 11 của khách sạn thỉnh thoảng vẫn cảm giác chao đảo.
Ăn sáng ở trung tâm. Đường xá vắng bóng người. Thời điểm có vẻ không hợp cho du lịch. Nhớ ánh mắt thất vọng của 2 cha con từ Slovenia khi nhận phòng tối qua khi biết về hậu quả của trận động đất tuần trước vẫn còn hiện hữu.Tượng Richard Seddon tại toà nhà Quốc hội. Thuê Uber chạy loanh quanh thành phố. Hỏi sao đất nước thanh bình, đẹp đẽ như vậy mà không thấy nhiều người tới sống? Người tài xế có nguồn gốc từ Hà lan, đã ngoài 60 tuổi. Ông trả lời: Buồn tẻ và lương thấp. Người trẻ muốn ra nước ngoài. Chạy xe theo Massey Road, Maupuia. Nơi có ngọn đèn Hải đăng Point Halswell Lighthouse.
Dự tính sẽ ở Wellington 3 ngày. Nhưng đi có một mình, những ám ảnh các thông tin về dư chấn động đất nên hơi ngán. Quay về khách sạn trả phòng. Bay về phía Nam, thủ phủ du lịch của New Zealand. Nơi luôn đông đúc.
Tầm nhìn từ cửa sổ khách sạn. Bên kia hồ là trung tâm thành phố Queenstown.Thuê chiếc Yaris. Chạy rong ruổi một mình ngắm cảnh.Xe tay lái nghịch, mãi vẫn không quen. May là đường vắng, các tài xế lại sẵn lòng nhường nhịn, nên không có sự cố gì lớnCung đường từ Glenorchy tới Haast River.
Khách sạn ở Queenstown nên chọn đại cung đường 200 km từ Gelnorchy tới Haast River chứ không vì lý do cụ thể nào. Thấy chỗ nào đẹp thì dừng chụp hình. Ngắm hồ Hawea, Wanaka, Wakatipu. Nhẩn nha chạy cả ngày. Đi qua các thành phố Wanaka, Cardrona, Arrowtown.
Con chó đen rất tinh khôn. Biết cách lùa và nằm xa để giữ đàn cừu ra sát đường cho khách chụp hình.Hàng rào áo ngực phụ nữ tại thung lũng Cardrona. Giai thoại cho rằng: năm 1999, bốn du khách phụ nữ không rõ tên tuổi đã ăn mừng năm mới ở đây. Sau khi rời khỏi vào lúc đêm muộn, họ quyết định cởi áo ngực và treo chúng lên hàng rào, như một hành động tiễn năm cũ độc đáo. Người qua đường bắt đầu thêm đồ lót của họ lên hàng rào. Biến nơi đây thành điểm thu hút đầy màu sắc khiến dân địa phương cảm thấy ngột ngạt.Một tên trộm vô danh bắt đầu cắt chúng đi dưới bóng đêm, hàng rào trở nên nổi tiếng. Mỗi lần chúng bị cắt đi, thì lại có nhiều hơn được thêm vào. Cuộc ăn miếng trả miếng thu hút sự chú ý của giới truyền thông, và trớ trêu thay, nhiều áo ngực hơn…Tôi cũng góp một bộ.
Sau này chính quyền địa phương tận dụng thành chiến dịch quyên góp ủng hộ bệnh ung thư vú (năm 2015 quyên được 30.000 đô la). Những hàng rào tương tự đã xuất hiện tại Wairarapa, Tapawera, Nelson (New Zealand). Sau phát triển sang tận Iceland.
Ngày hôm sau đi tour từ Queenstowsn tới Aoraki Mount Cook. Kết hợp xe bus và tàu thủy.
Hồ Punstan.Hồ Pukaki.Ai muốn trượt tuyết thì bay tiếp trực thăng lên đỉnh núi để trả nghiệm trên đó.Ghé Casino tiêu chút tiền.Để có ảnh đẹp cần chọn vị trí hợp lý. Tôi và người du khách vô tình gặp, đã rất đắc ý vì cùng khoái trí với tư thế này.Cho ra kiểu ảnh “để đời”…Giao lưu với nghệ sỹ đường phố. Trò chuyện về đàn tranh. Cô gái này khẳng định nó có xuất từ nước Ai-Len (Ái Nhĩ Lan), quê hương của mình. Còn tôi thì cho rằng đàn tranh là của châu Á…
Hẹn gặp lần tới khi cô đến Việt Nam, chúng tôi sẽ cùng nhau hòa diễn…
Rồi cuối cùng cũng tạm biệt Niu Di Lân. Làm thủ tục vé máy bay không được. Cần visa Úc mà mình không có. Vì chuyến bay này quá cảnh ở Sydney. Đành phải nghỉ qua đêm tại sân bay thủ đô Auckland của New Zealand.
Bức ảnh với tiêu đề “Câu chuyện du lịch…”
Đem hình đã chụp ra coi. Một người dân Niu Di Lân nhìn thấy nói: “Cảnh nước tôi đẹp quá”. Khách du lịch người Mỹ nhận xét: “iPad chất lượng Mỹ làm ảnh sắc nét thật”. Ông người Đức có ý kiến:’” Máy ảnh Leica công nghệ Đức có khác, chụp tuyệt vời!”… Tại sao lại không khen một người Việt, biết sử dụng công nghệ cao cấp của Mỹ và Đức để ghi chép lại phong cảnh thiên nhiên Niu Di Lân…
Tấm ảnh trên làm phát sinh suy nghĩ triết lý về tài sản. Cụ thể hơn, với mỗi tài sản bất kỳ đều có sự hiện diện của ba ngôi khác nhau: 1/ người đang sử dụng – 2/ người nắm giữ sở hữu – và 3/ người có quyền định đoạt. Sẽ có bài viết riêng về chủ đề này sau.
Sáng sớm hôm sau, máy bay riêng đến đưa tôi tới Singapore. Từ đó về Việt Nam.
Bình luận về bài viết này