
Trả lời cho câu hỏi “Làm gì” phải cân bằng giữa 3 yếu tố:
⁃ “Tôi muốn làm”
⁃ “Tôi có thể làm”
⁃ “Tôi cần phải làm”
Tôi muốn làm – phụ thuộc nhiều vào bản năng.
Tôi có thể làm – thể hiện sự hiểu biết.
Tôi cần phải làm – có thêm tính sáng suốt của lựa chọn.
…
Thường ta hay làm điều mình thích. Mà thường thích làm điều mình giỏi.
Hồi còn học ở trường phổ thông, tôi chơi cờ rất hay. Thời gian Đại Học vẫn duy trì ý thích này. Cũng thấy tự hào lắm lắm…
Một lần, sang trường bạn tham gia giải thi đấu mở rộng. Ban Tổ Chức chia 2 dạng: cờ nhanh 5 phút và cờ chậm 2,5 tiếng.
Người bạn rỉ tai: “Tôi biết trình độ “vườn” của ông rồi. Trường này toàn cao thủ. Cờ nhanh ông thua nhanh. Cờ chậm ông thua chậm”.
Và đúng như vậy. Không có được 1 trận hoà. Vậy là chán, bỏ cờ từ đó đến giờ. Cũng hơn 30 năm.
Tuần trước, đăng bài về du lịch. Người bạn rỉ tai. – ‘’Tôi biết trải nghiệm “vườn” của ông rồi. Tôi có gia đình người quen, ông cứ đã đi đâu thì họ cũng từng tới đó. Thậm chí vài lần. Nhà đó có đứa trẻ mới 10 tuổi mà đã đi hơn 50 nước!”.
Lên mạng tìm hiểu. Đúng như vậy thật… Không lẽ, lại bỏ du lịch? Đi tìm việc gì mình đứng thứ nhất? Mà có tìm ra hay không?
…
Phàm đã là kiếp người, thì bất cứ mình làm được điều gì, sẽ tồn tại ai đó làm tốt hơn. Và có thể hơn gấp nhiều lần… Chắc không nên vì thế mà tự ái bỏ đi…
Lúc còn nhỏ, ai cũng chỉ làm điều mình muốn, mình (nghĩ rằng) giỏi.
Lớn lên, có nhận biết, sẽ lựa việc mình có thể làm được.
Sang tuổi trưởng thành, nhiều thời điểm phải chọn những việc cần làm. Cho dù có thích hay không. Bất chấp có làm được hay không.
…
Ai đó, sẽ luôn mang theo mình cuốn sổ tay – “Những việc cần phải làm”.
Còn ai đó, cũng kè kè cuốn sổ – “Những việc không nên làm”.
Phần tới: Bàn về sự hiểu biết
Bàn về hiểu biết
—-
Discussing the question “What to do?
Answering the question “What to do?” requires a balance between three factors:
⁃ “I want to do”
⁃ “I can do”
⁃ “I need to do”
…
“I want to do” depends heavily on instinct.
“I can do” demonstrates knowledge.
“I need to do” adds the wisdom of choice.
…
Usually, we tend to do what we like, and we often like to do what we are good at.
When I was in high school, I played chess very well. I continued to enjoy this hobby during my university years and was quite proud of my skill…
One time, I went to a tournament at a friend’s school. The organizers had two types of matches: rapid chess with 5 minutes per player and slow chess with 2.5 hours per player.
My friend whispered to me, “I know your level, and this school is full of masters. You will lose quickly in rapid chess and slowly in slow chess.”
And that’s exactly what happened. I didn’t even manage to get a draw. So, I got bored and stopped playing chess ever since, which has been over 30 years now.
Last week, I just have a post about travel. A friend whispered. – ”I know your travelling experience already. I have a family acquaintance, wherever you go, they also have been. Even a few times. That family has a 10-year-old child who has traveled to more than 50 countries!”
Go online to find out. That’s right… Maybe, I must give up travel? And look for a job where I ranked first? Can I find it or not?
…
As humans, whatever we do, there will always be someone who does it better than us. And they may do it much better than us. But we shouldn’t feel inferior and give up.
When we were young, we all did what we wanted to do, and what we thought we were good at.
When we grow up, we gain more knowledge and will choose what we can do.
As adults, there are many times when we have to choose what we need to do, whether we like it or not, regardless of whether we can do it or not.
…
Someone will always carry with them a notebook – “Things to do”.
And some one else will always carry a notebook – “Things not to do”.
Next part: Talking about knowledge
—-
Обсуждение вопроса “Что делать?”
Отвечая на вопрос «Что делать», мы должны балансировать между 3 факторами:
– “Я хочу”
– “Я могу”
– “Мне надо”
«Я хочу» — зависит от инстинкта.
«Я могу» — показывает знание.
«Мне надо» – несет мудрость.
…
Обычно мы делаем то, что нам нравится, и нам нравится делать то, в чем мы хороши.
Когда я учился в школе, я очень хорошо играл в шахматы. Это увлечение я сохранил и в университетский период. Я был так горд…
Однажды я пошел в другой институт, чтобы участвовать в открытом турнире. Оргкомитет предложил 2 формата: быстрые шахматы (5 минут) и медленные шахматы (2,5 часа).
Друг прошептал: «Я уже знаю твой уровень. В этой школе полно мастеров. Играть быстро — проиграешь быстро. Играть медленно — проиграешь медленно».
И он был прав. Не было 1 ничьей. Это было так грустно. Так что с тех пор я отказался от шахмат. Прошло 30 лет.
На прошлой неделе я сделал пост о путешествиях. — Прошептал друг. – Я уже знаю твой опыт путешествий. У меня есть знакомая семья, куда ты ни пойди, они тоже были. Даже несколько раз. В этой семье есть 10-летний ребенок, который объездил более 50 стран!»
Порыться в Интернет, чтобы узнать. Ну и правда… Может быть, мне отказаться от путешествий? И искать дело, где я занимаю первое место? Могу ли я найти его или нет?
…
Если мы уже человек, то все, что мы можем сделать, найдется тот, кто сделает это лучше. А может быть, и во много раз лучше… Так что, не стоит слишком гордиться, чтобы уйти?
Когда мы молоды, мы просто делаем то, что хотим, там, где, как нам кажется, мы хороши.
Когда мы вырастаем и понимаем больше, мы выбираем то, что мы можем делать.
Когда мы достигнем совершеннолетия, нам приходится много раз выбирать что-то делать. Несмотря на то, что нравится нам это или нет, и можем мы это сделать или нет.
…
Кто-то всегда будет носить с собой блокнот – «Чем заняться».
А кто-то с блокнотом – “Чего делать нельзя”.
Следующая часть: Разговор о знаниях
Bình luận về bài viết này